![]() |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Anh à! Mình đã xa nhau được 2 tháng rồi phải không anh? Hai tháng - một khoảng thời gian đủ để em nhận ra rằng em yêu anh nhiều như thế nào. [ATTACH=CONFIG]10779[/ATTACH] Em sẽ vẫn mãi nhớ về anh... Ngoài trời vẫn đang mưa, những hạt mưa ấy nặng trĩu như lòng em đang nhớ về anh, nhớ về những ngày anh ở bên em, chăm sóc em, chiều chuộng em. Làm sao em có thể quên được tình cảm mà anh dành cho em. Nó đẹp, nó lãng mạn như trong truyện cổ tích vậy. Nhiều lúc em đã thầm cảm ơn trời, cảm ơn cha mẹ đã sinh ra anh để dành cho em. Anh à! Anh có biết em nhớ anh nhiều lắm không? Mình đã xa nhau được 2 tháng rồi phải không anh. Hai tháng - một khoảng thời gian đủ để em nhận ra rằng em yêu và cần anh như thế nào. Có lẽ mình sinh ra là để cho nhau phải không anh?! Lúc biết tin anh phải đi công tác xa, em buồn lắm nhưng cũng chẳng biết phải làm sao. Ngày anh đi em đã cảm nhận được nét buồn hiện lên trong đôi mắt anh. Nhưng cả hai đều phải chịu đựng, vì yêu anh em sẽ chấp nhận mọi khó khăn gian khổ để em có thể ở bên anh. [ATTACH=CONFIG]10778[/ATTACH] Cảm ơn trời, cảm ơn cha mẹ đã sinh ra anh để dành cho em... Em nhớ cái ngày anh bày tỏ tình cảm của mình với em. Lúc đó anh 25 tuổi, nhưng chưa một lần yêu ai. Và em đã trở thành mối tình đầu của anh. Chính vì là lần đầu tiên biết yêu, lần đầu tiên biết bày tỏ tình cảm của mình với người khác nên anh vẫn ngượng nghịu khi nói với em rằng “Em ơi! Anh yêu em nhé”. Lúc đó em đã không trả lời anh mà dành cho anh là sự im lặng. Anh có biết im lặng có nghĩa là đồng ý không.Cho đến nay đã được một năm rồi, và hôm nay chính là kỉ niệm một năm minh yêu nhau. Nhưng thật tiếc là ngày này mình lại không được ở bên nhau, không được cùng nhau đi dạo trên những con phố mà ngày trước anh vẫn thường trở em đi mỗi khi em buồn. Ngoài trời vẫn đang mưa, cơn mưa ở Đà Lạt thật lạnh lẽo như gieo vào lòng ai một niềm thương nhớ. Và ở nơi này em sẽ vẫn mãi nhớ về anh. Em yêu anh… |
| Công cụ bài viết | |
| Kiểu hiển thị | |
|
|
|
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 06:12 PM |