Trở lại   Chợ thông tin Cà phê Việt Nam > CAFE GIAO LƯU ~ THƯ GIÃN > Góc Cà Phê 888

 
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị
  #1  
Cũ 18-09-2012, 10:11 AM
vinatex vinatex đang online
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2012
Bài gửi: 141
Mặc định Có những yêu thương không thể trở về .....

Hệ thống quảng cáo SangNhuong.com

Có những yêu thương không thể trở về. Em sẽ chờ anh!
Những ngày qua lặng lẽ trôi. Một nửa bình yên, một nửa chông chênh với những bộn bề trong cuộc sống... Vắng anh! Em đã nghĩ mình phải trốn chạy, trốn chạy yêu thương vẫn luôn hiện hữu trong trái tim mình. Em trốn chạy anh!
Bỏ qua những ngày bình yên. Bỏ qua những quan tâm thăm hỏi, em giấu mình trong góc tối riêng em. Đêm đêm lặng nghe tim mình thổn thức những khát khao và giấc mơ có anh gần kề!... Chợt em nhận ra mình hư vô...
Em không thích và thường tránh né những cảnh tình chia ly và mất mát. Em sợ mình không chịu đựng nổi trước bao biến cố của cuộc đời, dù không phải là em... Thế nhưng, cũng nên cảm ơn những khổ đau và chia ly trong cuộc sống... Khi thấy môi mình mằn mặn những giọt nước mắt khóc thương cho bao cảnh tình ngang trái, lúc ấy mới nhìn lại, thương mình, thương trái tim vô tội bị bản thân đè nén những nhịp đập vốn dĩ của nó.
Anh biết không!? Có những yêu thương đã không thể trở về bên nhau. Mãi mãi không thể trở về... Chỉ còn là giá lạnh... Chia lìa là vĩnh viễn, là có thật, thật như chính cuộc đời đã trớ trêu an bày phải thế... Dù có khóc hết nước mắt, dù có hành hạ cái thân xác của một nửa yêu thương còn lại thì vẫn không thể chạm một vòng tay, một ánh mắt... Bởi vì, đã "mất" còn đâu...!
Em thấu hiểu, đau khổ trong sự đồng cảm lặng lẽ và rồi em hiểu rõ "có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá đến tận cùng"...! Vậy thì, cớ gì em hà khắc với bản thân, cớ gì em ép trái tim mình ngừng rung động!? Cớ gì em bắt anh phải bước ngược hướng với em để rồi cả hai chìm trong day dứt và khổ đau!?
Anh vẫn âm thầm đi bên em! Em cảm thấy anh gần lắm, được anh ôm trong vòng tay trìu mến và thủ thỉ bên tai: "Mình vẫn luôn ở đây, Người nhé! Mong người đủ nghị lực để bước qua cái ranh giới của chính mình. Chuyện gì cũng có cách giải quyết của nó cả!"... Cứ như vậy, mỗi khi em chùn bước, co mình trong vỏ bọc cứng nhắc, anh lại đến kéo em ra vùng ánh sáng, chỉ cho em con đường thênh thang phía trước. Em đã không thể chối từ, không thể nào từ bỏ yêu thương...
Từng ngày trôi qua… em thấy mình vẫn còn tồn tại, vẫn sống tốt lắm, vẫn cười, vẫn nói…
Rồi có lúc em nhận ra mình lạc lõng…
Lạc lõng trong tiếng cười, câu chuyện…
Lạc lõng khi em không bám víu được cảm xúc của bản thân mình…
Thì ra trong sâu thẳm cõi lòng, em còn nhớ lắm, thương lắm một thời đã qua…
Tự an ủi nỗi đau riêng mình, cũng có lúc cạn sức… Lúc ấy, mới nhận ra, rằng mình đang đánh lừa chính cảm giác của mình…
Em….
Không dám khóc… Bởi em sợ, nước mắt sẽ làm mình yếu đuối, sợ nước mắt cuốn trôi bao gai góc bấy lâu em cố tạo trong mắt ai đó… [nên] em không nhận ra, nước mắt là liều thuốc tốt nhất làm giảm những cơn đau…
Không dám ngã… Bởi em sợ, sẽ không có ai nâng mình đứng dậy, sợ em không còn đủ sức để bước tiếp…. [nên] em không nhận ra, cuộc sống cần có những lúc ngã, để biết mình còn cảm giác, để biết quanh mình không chỉ có tình yêu…
Không dám nhớ… Bởi em sợ, sẽ chết mòn với những ảo vọng, em sợ mình chẳng thể quên…. [nên] em không nhận ra, cố quên thì sẽ càng khắc sâu trong trái tim mình…
đã từng…
Cười thật to, nói thật nhiều, để khoả lấp sự trống trãi trong em, để không nhận ra trong em là một khoảng lặng, là sự chết mòn…
…có lúc…
Khát khao đến cháy bỏng, một cái ôm dịu dàng… một bờ vai vững chắc… thì ra, em cũng chỉ là một đứa con gái tầm thường yếu đuối, dễ xúc động và mềm yếu làm sao…
Đi lang thang qua những con phố, nhìn người ta trao cho nhau yêu thương… muốn chạy thật nhanh vào một góc tối để giấu mình… thì ra, em đang chạy trốn, đang giấu đi những suy nghĩ rất thật trong trái tim…
…rất yêu anh…
Để vỡ oà trong em niềm tin và hi vọng, vỡ oà giọt nước mắt khổ đau vì một tình yêu dối lừa…
Bây giờ…
Em thả mình trôi trong cảm xúc, thừa nhận với lòng... em vẫn còn rất yêu anh…
Em ngã, em không cần anh nâng dậy… em biết sẽ còn nhiều vòng tay khác nâng cho em đứng dậy, bên em còn rất nhiều bạn bè… Thà để em ngã, biết đau… còn hơn tựa vào điểm tựa không vững chắc, phải không anh?
Cũng chẳng có gì là ghê gớm, thì ra nỗi đau cũng không thể làm em chết đi được, em thấy mình lớn hơn một chút, suy nghĩ cặn kẽ hơn một chút…
Em đã yêu thật, đau thật, và em mất thật… nhưng đó không phải là tất cả…
…tình yêu đã chết…
Thì thôi, em tha thứ cho anh đó… Anh bước đi đi, và đừng bao giờ quay nhìn lại…
Em bỏ qua tất cả, em không giữ những hờn giận, mất mát… tình cảm ấy không phải của em…
Em giữ trong em một tình yêu đã nguội lạnh… Sống thật với nỗi đau…
…xin cho em bình yên…
Ừ thì đau khổ, em chấp nhận…
Ừ thì em nhớ, em khóc cho một tình yêu không trọn vẹn…
Chỉ như vậy mà thôi… Tình yêu mấy khi trọn vẹn… Em ru tim mình thôi thổn thức…
Đừng nhìn lại nữa anh nhé! Khi em đã chấp nhận sống với nỗi đau, cũng là lúc lòng bắt đầu lặng lại… Xin anh đừng quay nhìn, dù chỉ một lần… Bởi em không thể để lòng dậy sóng… Bấy nhiêu đó cũng đủ rồi… xin cho em một chút bình yên…



http://mobile.ola.vn/p0on.baby
Trả lời với trích dẫn


 


Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở
Chuyển đến

SangNhuong.com



Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 12:19 PM



Diễn đàn được xây dựng bởi: SangNhuong.com
© 2008 - 2026 Nhóm phát triển website và thành viên SANGNHUONG.COM.
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.