![]() |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Khi mới chỉ là cô bé con 9 tuổi, tôi đã bị tên hàng xóm cưỡng hiếp. Và suốt tám năm qua, tôi trở thành nô lệ tình dục của hắn mà không hề hay biết... Tôi hận mình đã không đủ dũng khí để nói lên sự thật… Tôi sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo, gia đình tôi tuy kinh tế không khá giả nhưng bố mẹ tôi luôn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con cái. Tôi lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, sự chiều chuộng của anh trai... cuộc sống của tôi chắc chắn sẽ rất hạnh phúc nếu không có chuyện đau lòng đó xảy ra… Bây giờ mỗi khi nhớ lại chuyện ấy, tôi thấy thật kinh khủng! Khi tôi mới 9 tuổi, tôi đã bị tên hàng xóm cưỡng hiếp. Lúc đấy, tôi chẳng hiểu gì về chuyện giới tính, quan hệ nam nữ nên chỉ thấy sợ vì cảm giác đau đớn. Kẻ đó chính là hàng xóm của gia đình tôi… Ngày ấy, hắn đang học cấp 3 và hắn ta cấm tôi không được nói chuyện này với ai, nếu không hắn sẽ đánh! Tôi sợ lắm mỗi khi thấy hắn xuất hiện nhưng vì nhút nhát nên tôi không dám chống đối, cũng chẳng dám nói với ai chuyện đau lòng ấy cả! ![]() Khi tôi mới 9 tuổi, tôi đã bị tên hàng xóm cưỡng hiếp Giờ đây, khi tôi đã là sinh viên Đại học năm thứ ba, vậy mà tôi vẫn chẳng thể nào quên được nỗi ám ảnh đó. Kẻ đó – kẻ đã hại đời tôi giờ đây đã lấy vợ và có một cô con gái hai tuổi. Điều khiến tôi cảm thấy đau đớn nhất là mỗi lần về quê chơi, tôi lại phải đối mặt với hắn. Tôi không biết phải làm sao mỗi khi phải đối mặt với kẻ khốn nạn đó, còn hắn vẫn thản nhiên sang nhà tôi chơi như chưa từng có bất cứ một chuyện gì xảy ra… Những lúc thấy hắn chào hỏi, chuyện trò ngon ngọt với bố mẹ tôi, tôi chỉ uất ức và ân hận vì đã không nói ra chuyện ấy cho gia đình tôi biết. ![]() Tôi không biết phải làm sao mỗi khi phải đối mặt với kẻ khốn nạn đó Từ ngày ấy cho đến bây giờ, tôi chưa từng rung động với bất cứ một người con trai nào! Đã bao nhiêu chàng trai đến bên tôi, rồi tôi cũng phải nhìn họ rời xa khỏi cuộc đời mình…Tôi tự nhủ mình sẽ chẳng bao giờ lấy chồng vì chẳng ai có thể yêu và chấp nhận một người con gái không còn trinh tiết như tôi! Tôi thực sự bế tắc trước ngưỡng cửa bước vào đời. Tôi hận kẻ đã hại đời tôi, tôi hận mình đã không đủ dũng khí để nói lên sự thật… để đến bây giờ thì mọi chuyện dường như đã quá muộn! Tôi từ một cô bé ngây thơ, hay nói, hay cười giờ trở thành một người sống khép kín, chẳng mấy khi chuyện trò với ai… Năm thứ hai Đại học, tôi cũng tỏ ra hòa đồng, cười nói ở chốn đông người… nhưng cứ về đến nhà, tôi lại trở thành một con người khác hẳn. Tôi thường xuyên mất ngủ và không thể nào tập trung vào công việc học tập của mình được. ![]() Tôi không muốn lấy chồng vì tôi không thể làm tổn thương một người đàn ông vô tội được… Tôi phải làm sao bây giờ? Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên để tôi tìm ra lối thoát cho mình! |
![]() |
| Công cụ bài viết | |
| Kiểu hiển thị | |
|
|
|
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 06:55 AM |