Trở lại   Chợ thông tin Cà phê Việt Nam > CAFE GIAO LƯU ~ THƯ GIÃN > Góc Cà Phê 888

 
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị
  #1  
Cũ 17-09-2012, 03:57 PM
caonguyen1 caonguyen1 đang online
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2012
Bài gửi: 149
Mặc định Chỉ cần dễ thương..

Hệ thống quảng cáo SangNhuong.com

Em như que kem mát lạnh trong cuộc đời nóng bức này, và chân thành đến mức tôi không có ý nghĩ mình là đôi đũa lệch.


Em có đôi mắt một mí, da mặt hơi mụn và vóc người nhỏ nhắn. Điểm nhấn duy nhất trên khuôn mặt tròn tròn là chiếc răng khểnh bé xíu, nên em cười dễ thương vô chừng.
[ATTACH=CONFIG]22739[/ATTACH]
Bạn bè anh hay so sánh như thế này, nói vui thôi, kiểu như “Tụi mày như đôi đũa lệch, nhỏ chẳng xứng với mày tí nào”. Vì tôi là vận động viên bóng rổ của trường, cao, và cũng khá nhiều “vệ tinh nữ” chập chờn.


Có lúc tôi đã tin vào lời bạn bè mình, đối xử với em như thể em diễm phút lắm mới được tôi yêu. Tôi thản nhiên nhận sự quan tâm của em, và có thể từ chối cuộc hẹn vì “anh mắc tập bóng rổ”, “bữa khác nha em”… Em chỉ im lặng, và vẫn thương tôi.


Tôi chỉ thật sự tỉnh ra khi cảm nhận tình cảm của em thật chân thành, và có lẽ sẽ không có ai như em trên đời này có thể thương tôi nhiều như thế. Tôi còn nhớ tháng trước, khi tôi có ý định giã từ bóng rổ vì những xích mích trong đội tuyển, vì bức xúc một số chuyện. Lúc đó tôi không muốn trò chuyện với ai, kể cả em.


Em đến và tặng tôi một trái bóng rổ mới và kéo tôi ra sân tập trong buổi chiều lá lớt phớt rụng. Em chỉ nói: “Em thích nhìn anh chơi bóng!”. Chỉ vậy thôi, nhưng tôi đã không giã từ bóng rổ, vì mỗi lần thi đấu tôi lại nhớ hình ảnh em đứng cười nhẹ, tóc viền đầy nắng trong buổi chiều lá rụng.
Em dễ thương lắm, từng cử chỉ nhỏ nhặt của em cũng khiến tôi mỉm cười. Một lần ghé thăm em trong căn phòng trọ, thấy con gấu em hay ôm ngủ được đắp mền cẩn thận. Chắc em sợ nó lạnh. Chiếc mũi hếch của em lâu lâu lại dụi dụi lên lưng áo tôi mỗi khi hai đứa chở nhau đi đâu đó. Mấy viên kẹo mùi cà phê em bỏ vào ngăn ba lô tôi từ lúc nào, để tối học bài tình cờ tôi phát hiện và mỉm cười vì hạnh phúc.


Em rất ngại đến những đám đông, tiệc tùng, nhìn em lúng túng khi bắt chuyện với người lạ, mặt đỏ rần khi ai đó chọc ghẹo, tôi thương em quá. Vậy nhưng em sẵn sàng đứng lên trong lớp để thắc mắc về lời của giảng viên, hoặc có thể bênh vực ai đó khi họ yếu thế. Một lần đến phòng đọc sách trong trường với em, có cậu trai hút thuốc. Mấy bạn khác tỏ vẻ khó chịu nhưng đều im lặng. Em đứng dậy, nói lạnh lùng nhưng lễ độ rằng bạn đó tắt thuốc đi. Tôi vừa buồn cười, vừa nể em vì sự thẳng thắng đó.


Em như que kem mát lạnh trong cuộc đời nóng bức này, và chân thành đến mức tôi không bao giờ có ý nghĩ mình là đôi đũa lệch. Vì chỉ cần em dễ thương vậy thôi, cho cái thằng tôi cứ ngốc nghếch cả đời.

Trả lời với trích dẫn


 


Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở
Chuyển đến

SangNhuong.com



Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 09:31 PM



Diễn đàn được xây dựng bởi: SangNhuong.com
© 2008 - 2026 Nhóm phát triển website và thành viên SANGNHUONG.COM.
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.