![]() |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Có những vết thương trong lòng lâu lắm ta tưởng là đã lành rồi, nhưng thỉnh thoảng nhớ lại vẫn nhức nhối, buốt đau. Đó là vì ta chưa thể buông xả hết. Có thể là ý thức đã buông xả, đã tha thứ, đã yêu mến. Nhưng vết đau trong tiềm thức có lẽ còn đó, lâu lâu lại tìm dịp trồi lên. [ATTACH=CONFIG]20851[/ATTACH] Nếu hệ sinh học của ta hoạt động như vậy, thi có lẽ ta cũng chẳng thể làm gi khác hơn là chấp nhận nó như vậy. Nếu nó đến thì cứ lặng lẽ nhìn nó thân thiện, rồi nó sẽ đi, như đám mây chợt đến rồi đi, qua bầu trời rỗng lặng. Tâm là bầu trời rỗng lặng. Có nhiều đến ngoài ý ta muốn—đau nhức, buồn tủi, ân hận—đến rất bất ngờ. Đó là những đám mây chợt đến trong bầu trời. Hãy nhìn chúng, nhận biết chúng, thân thiện với chúng… Rồi chúng sẽ trôi qua bầu trời, và bầu trời lại trong xanh rỗng lặng như trước. Bản tính của tâm ta là rỗng lặng thường hằng. Những cơn đau là những đám mây tạm thời đến rồi đi. Mây cũng là trời, nhưng mây là hiên tượng tạm thời. Trời là thường hằng và rỗng lặng. Cho nên những đớn đau cũng là tâm, nhưng là những hiện tượng tạm thời trong tâm. Đau cũng là ta, nhưng là những đám mây tạm thời trong ta. Vậy thì hãy nhìn nhận, chào đón, thân thiện, và vỗ về tâm ta đau đớn. Rồi cơn đau sẽ đi. Và tâm ta lại trở thành rỗng lặng. Đớn đau là tạm thời. Rỗng lặng là bản tính của tâm ta. Chúc các bạn một ngày rỗng lặng...(cho bạn, cho tôi.).:rose: |
| CHUYÊN MỤC ĐƯỢC TÀI TRỢ BỞI |
![]() |
| Công cụ bài viết | |
| Kiểu hiển thị | |
|
|
|
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 11:50 AM |