PDA

View Full Version : Khoảng lặng tái tê .


thanhbvp
18-09-2012, 11:44 AM
“Gọi ngay cho trưởng phòng sắp xếp người khác đi công tác thay, còn cô không đi đâu hết”. Đẩy chiếc điện thoại về phía vợ, Trung nói như ra lệnh. Thùy còn chưa kịp phản ứng gì, Trung lại thao thao bất tuyệt: “Người ta thu nhập mươi mười lăm triệu một tháng thì đã đành, đằng này lương ba cọc ba đồng, nuôi thân còn chưa đủ mà hết xuống cơ sở lại họp hành, giờ còn đi công tác xa hàng tuần nữa. Chẳng lẽ lại bắt ở nhà trông con…”.

Trước thái độ coi thường của Trung, Thùy cương quyết: “Đành rằng công việc bảo đảm đời sống vật chất cho mỗi cá nhân song nó không đơn thuần chỉ có vậy mà còn là niềm đam mê, là lý tưởng sống. Anh đừng ích kỷ, chỉ biết coi trọng nghề nghiệp của bản thân, chẳng đếm xỉa tới tâm tư của vợ mình”. Tức tối đập tay xuống bàn, Trung quát lên: “Cô học ở đâu cái thói ương ngạnh, cãi lại chồng vậy? Cơm mà ăn không đủ no thì xem cô có còn mơ mộng hão huyền tới đam mê với chả lý tưởng không?”.

Nỗi buồn chồng gia trưởng, độc đoán của Thùy càng nhân lên gấp bội khi mẹ chồng chứng kiến tất cả sự việc song thay vì đứng ra phân giải ai đúng, ai sai, bà lại lựa lúc chỉ có hai mẹ con nhỏ nhẹ khuyên nàng dâu nên nghe theo sự sắp đặt của chồng cho yên cửa ấm nhà. Bà bảo Trung giống hệt tính cách bố, luôn tự cho mình quyền làm chủ gia đình, vợ con phải có nghĩa vụ phục tùng.

Cả cuộc đời sống với ông, bà luôn đặt chữ “nhẫn” lên hàng đầu. Ngay cả khi ấm ức tới mức phải cắn răng kìm nén những giọt nước mắt tủi hờn vào bà cũng không dám làm trái ý chồng. Nếu một trong hai người không biết cư xử, không biết kiềm chế bản thân để hóa giải mâu thuẫn thì rất khó tạo dựng được cuộc sống hạnh phúc…

27843

Hạnh phúc đôi lứa chỉ thực sự trọn vẹn khi được xây dựng trên nền tảng của sự bình đẳng và tôn trọng từ hai phía


Thùy cảm nhận sự chân thành trong lời khuyên của mẹ chồng. Là người phụ nữ hiền hậu, chất phác, thương con dâu như con gái, bà tâm sự cùng Thủy bằng tất cả sự trải nghiệm và đồng cảm. Tuy nhiên, Thùy không thể đi vào “vết xe đổ” của mẹ chồng bị tư tưởng “trọng nam khinh nữ” chi phối quá nặng nề, đằng đẵng suốt một đời âm thầm sống như cái bóng trong nhà, không làm chủ cuộc sống của bản thân, không dám đấu tranh cho sự đúng, sai…

Thùy đã từng băn khoăn tự hỏi, tại sao mẹ chồng lại nhẫn nhục cam chịu một cách vô điều kiện suốt cả cuộc đời để rồi không chỉ bị chồng coi thường mà ngay cả những đứa con cũng lấn lướt, thiếu tôn trọng mẹ. Chứng kiến Trung và những người con khác nói năng, cư xử, thậm chí là sai khiến mẹ như kẻ ăn người ở, Thùy không khỏi xót xa, thương cảm. Đáp lại câu hỏi của nàng dâu: “Mẹ có thực sự thanh thản và hạnh phúc không khi phải gồng mình lên chỉ vì tâm niệm giữ hòa khí trong gia đình” là tiếng thở dài, ánh mắt trĩu nặng ưu tư của bà và sau đó là khoảng lặng đến tái tê nhức nhối. Thùy chợt hiểu ra sự bình yên trong gia đình nhà chồng thực chất chỉ là vỏ bọc bên ngoài…

Hạnh phúc đôi lứa chỉ thực sự trọn vẹn khi được xây dựng trên nền tảng của sự bình đẳng và tôn trọng từ hai phía. Thùy không đành lòng nhẫn nhục cam chịu để Trung lấn lướt. Nhất định cô sẽ khéo léo, tế nhị tìm cách thức tỉnh chồng dù biết để cảm hóa được một người đầu óc nặng nề thói gia trưởng, độc đoán như Trung không dễ dàng và không thể thực hiện ngay trong một sớm, một chiều.