PDA

View Full Version : Đôi bờ


ptchien
18-09-2012, 09:33 AM
Trái tim anh tê tái như ngừng đập, anh không tin mình đã mất em mãi mãi, bài hát “đôi bờ” ngày hôm qua em hát dở dang hứa tối nay sẽ hát hết cho anh mãi mãi dang dở như tình yêu hai ta.

http://24hcm02.24hstatic.com:8008/upload/1-2011/images/2011-01-12/1294847263_doi-bo.jpg
Em đến bên anh thật nhẹ nhàng..

Con thuyền kia một lần cập bến nối hai bờ xa lạ, đoạn khúc yêu thương thành bản tình ca bất hủ. Để vô tình sóng đánh thuyền xa mãi cho hai bờ hai đường thẳng song song chẳng một lần thể nối bờ vui, như bản tình ca lạc nhịp bởi những âm thanh sô bồ. Em đến bên anh thật nhẹ nhàng như con thuyền kia rồi trôi mãi đi còn lại mình anh dòng hoài niệm lần đầu biết rung động, biết yêu thương trong khổ đau.

Kỳ thi năm ấy được nhà trường chọn đi coi thi đại học thực sự là niềm vui xen lẫn trong anh bao lo lắng hồi hộp. Hai ngày coi thi tưởng sẽ dài đằng đẵng thế mà nó lại diễn ra quá nhanh nhưng kịp đọng lại trong anh ấn tượng về cô bé miền rẻo cao với nụ cười thánh thiện cùng đôi mắt buồn xa xăm với những điều chưa nói.

Ngày biết tin em trúng tuyển vào trường anh không dám nghĩ sẽ có một ngày được gặp lại em thêm lần nữa. Rồi sợi dây vô hình hữu duyên của một chiều tình cờ nơi quán nước trước cổng trường anh không tin vào mắt mình khi hai anh em không hẹn mà gặp. Dạo bước trên con đường còn rơi rớt vài sợi nắng vương trên những vòm hoa bằng lăng anh lý nhí kể câu chuyện bâng quơ về một tình yêu đơn phương của một anh chàng, em ngượng ngùng bước đi vội vã ngoảnh mặt lại với nụ cười thẹn thùng e ấp.

http://24hcm02.24hstatic.com:8008/upload/1-2011/images/2011-01-12/1294847233-doi-bo-1.jpg
Trái tim anh tê tái như ngừng đập, anh không tin mình đã mất em...

Dòng thời gian mãi trôi tình cảm hai đứa cũng lớn dần theo năm tháng dù phía trước con đường là bộn bề lo toan, thiếu thốn. Song ngày tháng ấy đã ghi dấu bao kỷ niệm hai ta. Những kỷ niệm thật giản dị, nhẹ nhàng mà hạnh phúc biết nhường nào sẽ không bao giờ trở lại. Nhớ da diết những chiều cuối tuần tay trong tay dạo bước trong công viên, những con đường ngai ngái mùi hoa sữa phảng phất trên tóc em, của quán cóc vỉa hè với ly trà đá là nơi ta hò hẹn những giờ tan lớp. Quên sao được ngày hè oi ả cả hai ôm sách lên giảng đường ôn thi, còn đọng mãi trong anh bao đêm trăng dưới giàn hoa giấy trước cửa phòng em lại ngân nga tự khúc tình ca Nga lãng mạn, da diết bao sâu lắng.

Nhưng cái hạnh phúc nhỏ bé đó đâu có thể oằn mình trong mùa đông lạnh giá, của chữ “ngờ” tạo hóa. Ngày hôm qua chữ “ngờ” cho anh được gặp lại em, được nói lời yêu em, được bên em thì hôm nay nó mang tới nỗi khổ đau một cuộc đời trong anh. Lần chia tay em lên đường đi thực tập cũng là lần cuối cùng anh được bên em trong vòng tay yêu thương trao nụ hôn vội vã. Không gian thời gian thật xa, thật dài làm nỗi nhớ thêm lớn, những ngày ấy cứ hàng đêm trước khi đi ngủ em lại gọi điện hát cho anh nghe những bài hát tiếng Nga quen thuộc như động viên anh, để nỗi nhớ vơi đi. Nhưng hôm nay gọi mãi, đợi mãi không thấy hồi âm lại từ em mà nhận được một tiếng sét xé nát cõi lòng khi biết tin em ra đi mãi mãi sau vụ tai nạn khi đang trên đường trở về sau buổi dạy thêm. Trái tim anh tê tái như ngừng đập, anh không tin mình đã mất em mãi mãi, bài hát “đôi bờ” ngày hôm qua em hát dở dang hứa tối nay sẽ hát hết cho anh mãi mãi dang dở như tình yêu hai ta.