goldenbee.admin
18-09-2012, 08:45 AM
Có những khoảnh khắc trong cuộc đời khiến bạn nhớ người ta thật nhiều , nhiều đến nỗi bạn chỉ muốn kéo người ta ra khỏi giấc mơ và ôm người ta thật chặt ……
Có những điều không nói trái tim vẫn lắng nghe ………
Lời của trái tim
Tớ không biết tớ quý ấy từ bao giờ, chỉ nhớ buổi chiều hôm đó, khi ấy nhìn tớ lần đầu tiên, tớ có cảm giác tất cả mọi người xung quanh tớ không tồn tại . Mưa vừa dứt, giọt còn động trên lá, và tớ tan ra thành giọt mưa, nhẹ bẫng….
Mỗi lần tớ gặp ấy, tớ là một con người hoàn toàn khác, không cười, nín lặng , chỉ có ánh mắt là dõi theo , nhiều đến nỗi tớ nhớ cả từng chiếc áo ấy mặc, cả dáng đi và cái cách ấy đút một tay vào túi quần. Hôm nào ấy nghỉ học , trong mắt tớ là khoảng trống, nỗi buồn của tớ không gọi được tên .....
Người ta nói, một cô gái sẽ luôn nhớ đến người mà cô ấy quý vào buổi sáng khi thức dậy. Sáng nào cũng vậy , khi ánh nắng vừa lọt qua khe cửa là tớ nhớ ngay đến ấy . Vì mỗi lần ấy cười, đôi mắt mà tớ hay gọi là mắt thuỷ tinh ấy như thể có nắng reo vui. Từ đó tớ yêu nắng, dù trước đó mưa là ký ức , là niềm vui của tớ . Nắng sưởi ấm từng giây phút tớ nhớ về ấy.
Tớ biết mình đã tìm ra kho báu nhưng chẳng thể nói được câu : " Vừng ơi, mở ra…." . Đôi lúc ấy cũng đến gần và bắt chuyện nhưng tớ chỉ đáp lại thật hờ hững. Ấy không biết rằng khi ấy quay đi tớ đã muốn thời gian ngừng trôi . Trong trái tim tớ luôn ao ước một lời thần chú : " Giá mà ấy hiểu được …"
Cuộc sống của tớ từ ngày có ấy dạo bước như cuốn sách đựơc thay bìa mới. Cô bé trong tớ đã lớn lên . Không ai hiểu vì sao tớ hay cười một mình, không ai đọc được những gì đang diễn ra trong tâm trí tớ. Đơn giản chỉ khi tình cờ thấy ấy cuời đùa dưới sân trường, tớ tin tớ là người hạnh phúc nhất.
Có lẽ ấy đã quên nhưng tớ thì nhớ mãi. Ngày đầu tiên gặp nhau ấy đã hỏi : " Bạn đang đợi ai vậy ?" . Thậm chí tớ đã không biết tên ấy là gì , nhưng giọng nói dịu dàng đó đã khiến tớ khi trở về nhà ghi ngay vào nhật ký : " Hôm nay là ngày pha lê", bởi những cảm xúc ấy mang đến cho tớ thật trong sáng. Biết đâu ấy là thiên thần, thiên thần hộ mệnh của tớ !
--St--
Có những điều không nói trái tim vẫn lắng nghe ………
Lời của trái tim
Tớ không biết tớ quý ấy từ bao giờ, chỉ nhớ buổi chiều hôm đó, khi ấy nhìn tớ lần đầu tiên, tớ có cảm giác tất cả mọi người xung quanh tớ không tồn tại . Mưa vừa dứt, giọt còn động trên lá, và tớ tan ra thành giọt mưa, nhẹ bẫng….
Mỗi lần tớ gặp ấy, tớ là một con người hoàn toàn khác, không cười, nín lặng , chỉ có ánh mắt là dõi theo , nhiều đến nỗi tớ nhớ cả từng chiếc áo ấy mặc, cả dáng đi và cái cách ấy đút một tay vào túi quần. Hôm nào ấy nghỉ học , trong mắt tớ là khoảng trống, nỗi buồn của tớ không gọi được tên .....
Người ta nói, một cô gái sẽ luôn nhớ đến người mà cô ấy quý vào buổi sáng khi thức dậy. Sáng nào cũng vậy , khi ánh nắng vừa lọt qua khe cửa là tớ nhớ ngay đến ấy . Vì mỗi lần ấy cười, đôi mắt mà tớ hay gọi là mắt thuỷ tinh ấy như thể có nắng reo vui. Từ đó tớ yêu nắng, dù trước đó mưa là ký ức , là niềm vui của tớ . Nắng sưởi ấm từng giây phút tớ nhớ về ấy.
Tớ biết mình đã tìm ra kho báu nhưng chẳng thể nói được câu : " Vừng ơi, mở ra…." . Đôi lúc ấy cũng đến gần và bắt chuyện nhưng tớ chỉ đáp lại thật hờ hững. Ấy không biết rằng khi ấy quay đi tớ đã muốn thời gian ngừng trôi . Trong trái tim tớ luôn ao ước một lời thần chú : " Giá mà ấy hiểu được …"
Cuộc sống của tớ từ ngày có ấy dạo bước như cuốn sách đựơc thay bìa mới. Cô bé trong tớ đã lớn lên . Không ai hiểu vì sao tớ hay cười một mình, không ai đọc được những gì đang diễn ra trong tâm trí tớ. Đơn giản chỉ khi tình cờ thấy ấy cuời đùa dưới sân trường, tớ tin tớ là người hạnh phúc nhất.
Có lẽ ấy đã quên nhưng tớ thì nhớ mãi. Ngày đầu tiên gặp nhau ấy đã hỏi : " Bạn đang đợi ai vậy ?" . Thậm chí tớ đã không biết tên ấy là gì , nhưng giọng nói dịu dàng đó đã khiến tớ khi trở về nhà ghi ngay vào nhật ký : " Hôm nay là ngày pha lê", bởi những cảm xúc ấy mang đến cho tớ thật trong sáng. Biết đâu ấy là thiên thần, thiên thần hộ mệnh của tớ !
--St--