PDA

View Full Version : 100 lời xin lỗi dành cho em


eubia
17-09-2012, 04:14 PM
...... Đó là ngày đầu tiên của năm lớp 12, chúng tôi có 1 bài kiểm tra nên học xong rất sớm và tôi gọi điện cho anh ấy :
- Anh đến đón em được chứ ?
- Được, đợi anh 5 phút
- Nhanh lên đấy nhé !
3h chiều, trời khá nóng, tôi đứng chờ dưới bóng cây và phẩy tay liên tục, dù ko mát hơn được nhiều nhưng cũng còn hơn là cứ đứng yên
5 phút trôi wa, vẫn ko thấy anh ấy đâu. Tôi bắt đầu hơi khó chịu, mắt liên tục nhìn đồng hồ. 10 phút trôi wa, vẫn ko thấy anh ấy đến ...chẳng lẽ anh ấy bị tai nạn
15 phút ... cuối cùng anh ấy củng tới
- Sao anh đến muộn thế ?
- Anh xem nốt chương trình TV ấy mà
- Cái gì ?_ tôi hét lên, đầu còn nóng hơn cả nắng giữa trưa_ ... Sao anh ko ăn rùi ngũ rùi hãy đến ?
- Anh xin lỗi...
Đó là lần đầu tiên anh ấy xin lỗi tôi, kể từ khi chúng tôi bắt đầu wen bít nhau
ANh ấy học giỏi, dễ thương và rất tự tin hiếm khi anh ấy chịu xin lỗi 1 cô gái nào .Tôi giật lấy cái mũ bảo hiểm mà anh ấy đưa, ngồi lên xe, ko nói gì suốt quãng đường về nhà . Anh ấy luôn như thế ko giải thích , ko an ủi , ko cải cọ . Mà đối với tôi rất nhiều điều ko thể " cho qua " đươc chỉ với 1 lời xin lỗi
Và tôi ko bao giờ hỏi thêm gì nữa mỗi khi anh ấy xin lỗi . Vì thế , tôi có cảm giác rằng " xin lỗi" là 1 từ anh ấy dùng để tôi im miệng lại chứ ko phải anh ấy bít lỗi và sửa chữa. Bởi vì anh ấy luôn đến muộn giờ hẹn và ko bao giờ sửa được! Tôi khóc òa lên khi anh ấy xin lỗi lần thứ 59
- Anh ko bao giờ cần xin lỗi em nữa! Nếu anh ko thể sửa được thì đừng để em cứ cho anh cơ hội này đến cơ hội khác và lần nào cũng hy vọng rằng anh sẽ thay đổi....
Anh ấy nắm tay tôi rất chặt và nói lời xin lỗi lần thứ 60
Ngay cả lúc đó , anh ấy vẫn ko có 1 lời giải thích . Tôi bắt đầu lo lắng rằng anh ấy giấu tôi điều gì đó ...
- Anh đang gặp chuyện gì phải ko ?
- Làm gì có chuyện gì
- Thế thì sao anh luôn có vẻ ko bình thường
- Làm gì có chuyện đó
- Lúc nào anh cũng như thế ! ko bao giờ hiểu được chuyện gì đang xảy ra . Anh có coi em là bạn gái của anh ko vậy ?
- Anh xin lổi
- Ko muốn nghe 1 lời xin lỗi nào nữa
Tôi hét lên và dập máy . Anh ấy ko gọi lại . Hóa ra anh ấy ko hề quan tâm đến tôi ! Thế mà tôi cứ trông chờ
......Và đó là lần thứ 99 anh ấy nói lời xin lỗi
Từ ngày hôm đó, tôi ko gọi điện cũng ko ghé wa nhà anh ấy nữa. Đôi khi điện thoại nhà tôi reo nhưng khi nhấc ống nghe lên thì bên kia ko ai nói gì cả. Tôi đoán là anh ấy gọi nhưng mạc kệ tại sao anh ấy ko chịu nói kia chứ
Một tháng trôi wa, tôi ko thể chiu thêm được tình trạng ko bít gì cả này . Tôi đến trường anh ấy ,tôi ngó vào cửa sổ lớp nhưng ko thấy anh ấy đâu
- Xin lỗi, hôm nay T ko đi học ah ?-Tôi hỏi 1 cô bạn
- Hình như cậu ấy thôi học rồi mà , hơn 1 tháng rồi
- Ah.. cảm ơn...
Hơn 1 tháng...đã ko đi học hơn 1 tháng ...tại sao lại như thế ?Tôi lao ngay về nhà, goi vào máy di động của anh ấy " thuê bao của quý khách hiện ko liên lạc đc. ". Tôi gọi đến nhà nhưng ko ai trả lời . Sao lại như thế được? Chẳng lẽ gia đình đã chuyển đi nơi khác mà tôi ko hề biết gì ?Dường như anh ấy đã biến khỏi mặt đất ...Tôi ko tìm thấy anh ấy
Và khi tôi bắt đầu cuống lên thì 1 ng` bạn gọi điện , đó là 1 ng` bạn của em họ anh ấy, học cùng lớp với tôi
- Cậu thế nào ? đã bít tin T vào viện chưa?
- Vào viện? chuyện gì vậy ?
- Trong bệnh viện mà cậu ấy nằm lần trước ấy ... phòng số...
Tôi chạy với tốc độ nhanh nhất có thể tới bệnh viện...Cậu ấy đang nằm trên giường ko nói gì, ko cử động
- Chuyện gì vậy? sao ko gọi cho em ?
Tôi vừa ngồi xuống cạnh giường vừa khóc òa lên , còn anh ấy vẫn ko trả lời,chỉ nhìn tôi chăm chú như mọi khi . Sao anh ấy ko nói gì hết. Tôi nhìn thấy mắt anh ấy ướt và dường như anh ấy dùng tất cả sức lực có thể để nói
- Anh xin lỗi...
và anh ấy nhắm mắt lại
- Này, đừng như thế ...anh xin lỗi cái gì chứ ?- tôi khóc lạc cả giọng- Đừng có xin lỗi mở mắt ra đi
Tôi cứ nắm chặt lấy tay áo anh ấy mà kéo và ko thể ngừng khóc
- Tại sao phải xin lỗi? tại sao anh ko giải thích lời nào ?Em ko đời nào tha thứ cho anh đừng có xin lỗi .Anh mà ko mỡ mắt ra thì em ko bao giờ tha thứ cho anh đâu....

Đó là lời xin lỗi thứ 100 các bác sĩ và y tá chạy vào phòng kéo tôi ra ngoài. Anh ấy đã rời khỏi thế giới của tôi . Anh ấy dã thua trong cuộc chiến với bệnh ung thư máu ....Nhưng tôi vẫn gặp anh ấy trong những giấc mơ....và anh ấy vẫn luôn sống trong tim tôi

Khoảng 1 tháng sau, mẹ anh ấy đến nhà đưa cho tôi 1 chiếc hộp mà anh ấy gửi lai ... trong đó là 100 mảnh giấy, mỗi mảnh giấy là 1 lời giải thích vì sao anh ấy xin lỗi tôi
" Lần đầu tiên, Bé iu ạ, anh thật lòng không cố ý đến trễ. Nhưng ngay khi bước chân ra khỏi nhà, trái tim anh nhói lên đau đớn và khiến anh quỵ ngã. Căn bệnh quái ác vẫn hành hạ anh hằng ngày. Nhưng anh đã hứa với em thì anh nhất định phải đến và anh đã đến rồi. Chỉ là... anh không đủ can đảm nói với em sự thật. Hãy tha lỗi cho anh "
" Lần thứ 2, anh ........... "
" Lần thứ 3, anh ..........."
" Lần thứ 100" đó là mảnh giấy anh ấy viết trước khi tôi tới bênh viện " Bé iu ạ, anh thật lòng không muốn bỏ em ở lại một mình trên thế giới này đâu. Nhưng phải thế thôi, có lẽ Thượng Đế không muốn cho anh cơ hội được nói tiếng yêu em. Không cho anh cơ hội được nắm tay em trong ngày cưới. Em là người con gái đầu tiên anh nói lời xin lỗi. Và cũng là người con gái đầu tiên anh muốn được sống cùng trong cả quãng đời còn lại. Hãy tha lỗi cho anh vì đã không thể ở đó để mang lại hạnh phúc cho em... hãy hứa với anh đi... em đừng khóc. Anh không muốn em phải rơi lệ vì anh đâu... yêu em rất nhiều.XX
Tấm hình cuối cùng chụp anh trong bệnh viện. Mặc dù anh trông rất yếu nhưng nụ cười nở trên môi anh tươi tắn hơn bao giờ hết.
Làm sao tôi không khóc cho được? Khi mà, vào lúc anh cần đến tôi nhất... tôi lại không có ở đó. Tôi ôm tấm ảnh vào lòng, nước mắt rơi ướt đẫm khuôn mặt khi tôi thì thầm với linh hồn của anh :
Em xin lỗi